"nếu có kiếp sau anh nhất đinh sẽ cưới em"
Giữa chiến trường tan hoang, khói bụi mịt mù và ánh bình minh yếu ớt bắt đầu le lói, Mitsuri nằm bên cạnh Banai, cơ thể cô nhuốm máu, đôi mắt mờ đi nhưng vẫn ánh lên sự dịu dàng. Với chút sức lực cuối cùng, cô vươn tay, run rẩy ôm lấy Banai, người cô thầm yêu bấy lâu. Vòng tay cô yếu ớt nhưng ấm áp, như muốn giữ chặt lấy hơi ấm cuối cùng của anh giữa cái lạnh cận kề của cái chết.
Banai, gương mặt sẫm máu, gắng quay sang nhìn Mitsuri. Dù đôi mắt anh mờ dần, nhưng giọng nói vẫn run lên, chất chứa yêu thương:
> "Mitsuri... đừng sợ... Anh ở đây..."
Mitsuri tựa đầu vào ngực anh, nước mắt lăn dài. Trong hơi thở đứt quãng, cô thì thầm:
> "Nếu có kiếp sau... em có thể làm đám cưới với anh được không?"
Banai không nói gì thêm, chỉ siết nhẹ lấy cô trong vòng tay đầy máu. Trong khoảnh khắc đó, không còn chiến tranh, không còn cái chết, chỉ còn lại hai con người – một tình yêu không thể nói trọn giữa đời này, nhưng vẹn nguyên trong tim họ đến phút cuối cùng.
---
Nếu bạn muốn mình viết tiếp phần "kiếp sau họ gặp lại nhau", mình sẵn sàng viết tiếp như một câu chuyện ngắn. Bạn muốn không?